Truyện rất ngắn đăng trên báo Mực Tím năm 2009

– Đing dong – Chiếc điện thoại rung lên từ ba lô của Tự làm cả phòng giương mắt đỗ dồn về phía hắn.
– Mi có điện thoại khi nào rứa! – Thằng bạn Huế trệ kính xuống hỏi.
– Cho tao xem nào!
– Mày mua bao nhiêu thế?
– Chụp hình mấy Megapixsel vậy?
– Oách ghê!
Tự ngại ngùng lướt ngón tay vào ba lô. Nặng trịt. Mặt Tự đỏ bừng.
– A, đồ đập đá !– Một đứa la toáng lên, làm Tự thêm khó chịu. Thằng Tài ngồi ở góc phòng, vừa bấm chiếc Nokia N92 lạch cạch, chua thêm:
– Loại này bây giờ chỉ có hai chiếc thôi. Một chiếc của thằng Tự, một chiếc trong viện bảo tàng, hi! – Tiếng “cách” chụp hình va vào không gian nặng nề…
Chiếc điện thoại Nokia đời cũ, anh Hai mua lại của người ta cho nó tiện việc liên lạc về nhà. Nó vừa mừng vừa ngại. Dù sao nó cũng là một thằng con trai thời hiện đại. Nhưng nó cũng là một đứa em biết nghĩ nên rất nó hạnh phúc mỗi khi nhìn chiếc điện thoại. Nó giữ gìn chiếc điện thoại từng chút một. Hễ những lúc đi chơi bóng là nó bỏ vào ba lô và khóa cẩn thận. Nó cũng nghe kí túc xá cũng có nhiều ăn trộm. Thằng Tài lại cười:
– Cái đồ đập đá ấy ai hơi đâu mà lấy, giấu chi cho mệt! – Nói rồi, nó quẳng chiếc N92 lăn lóc trên giường chạy ào ra ngoài.
Thời gian trôi qua, cũng ít ai xăm soi cái điện thoại của nó. Nó nhẹ nhàng, thoải mái…
…Một đứa quên khóa cửa phòng, ai đó lẻn vào phòng ăn trộm đồ trong lúc cả phòng đi chơi đá bóng. Chiếc N72 mới cóng cũng không cánh mà bay khỏi giường thằng Tài. Thằng Tài tái xanh mặt, nói không nổi tiếng nào. Nó chạy đi lục lọi khắp nơi, báo với bảo vệ dãy nhà… Vô vọng.
Chạng vạng tối, Tài nằm thu lu trên giường. Tự đưa cho nó cái “đồ đập đá”:
– Tao mới nạp tiền, mày gọi về báo cho nhà mày biết đi.
Nó ngượng ngùng, cầm trên tay cái đồ đập đá, bấm từng con số mà nặng trịt: “Má hả, con nà, con…”



