Tùy bút thời niên thiếu

Đường chạy mùa xuân

Tùy bút đăng trên báo Mực Tím Xuân 2010

nh: Shutterstock

Quyết định một buổi sáng đẹp trời nào đó, sẽ xách bata ra chạy một vòng phố, tạo tiền lệ cho những chuỗi ngày chăm chỉ thể thao. Ước mơ “đổi đời” một kẻ chay lười, suốt ngày chỉ biết nằm ườn trong phòng tu game, tu truyện. Một gã trai mười bảy mà không cột nổi cái chân con gà và đạp xe chậm rù như một gã béo phì. Con bé nhà cạnh bên, cứ chu mỏ chê bai…

            Có lẽ, mùa xuân là ngày thích hợp cho mọi sự bắt đầu. Tôi chọn mùa xuân.

            Gió xuân đang tràn qua khung cửa. Đồng hồ reng rộn ràng. Tôi vò nát đồng hồ để tìm ra nút điều khiển và tắt phụt. Mắt vẫn nhấm thật chặt và cả người không buồn động đậy. Dậy, không dậy, quyết định không dậy. Một giấc ngủ giữa sáng mùa xuân luôn ngon lành. Tỉnh dậy, tự an ủi mình “Cứ từ từ!” và lại quyết tâm.

            Sáng mùa xuân thứ hai, lê người ra khỏi giường, một bước tiến dài. Lọ dọ bước, tìm đôi bata đã giặt thơm phức. Ngồi dựa vào tường và xỏ giầy, nghe hơi lạnh trườn qua tai. Trời ửng nắng, rọi vào mặt, sao mình dựa tường mà ngủ thế này. Tự khen ngợi mình, thế này cũng tiến bộ lắm rồi, đã tốt hơn hôm qua một chút…

Sáng mùa xuân thứ ba, đã xỏ bata và xuống được tới phố. Nghe mùa xuân về trên từng mét đường.

Con bé ấy, tựa lan can nói vọng ra:

– Ôi gã trai, đôi bata chưa dính bụi đường kìa.

– Này, đến một ngày, bạn phải xin được giặt bata cho tôi đấy, vì nó sắp bẩn rồi.

– Hứ, để xem – Con bé lại chu mỏ.

Đường chạy mùa xuân thênh thang. Những bước chạy đầu tiên nhẹ bỗng như bay. Phố phường trong vắt, hít vào lồng ngực. Mồ hôi bắt đầu bướm ra, hì hục thở. Tôi ngỡ mình như những lộc lá trên cành, đang vươn mình giữa mùa xuân. Bỗng dưng nghe trái tim mình ấm nóng. Lòng quyết tâm hẳn lên.

Con bé ấy, để xem, còn dám hó hé?

Đồ đập đá

Bài viết trước

Bài liên quan